Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

Học cách sống [1]

Ninh Bình 2025

Hôm qua tôi gặp hai người tử tế. Lâu rồi tôi mới có dịp đi xe công cộng. Tôi đi xe 16 chỗ từ Ninh Bình về Hà Nội. Loại xe 16 chỗ đúng nghĩa, chứ không phải dạng hoán cải còn 8 ghế. Có lẽ nhờ tiết trời cuối thu Hà Nội dễ chịu nên tôi cũng thấy nhẹ nhàng, không mệt mỏi.

Khi vào trung tâm Hà Nội, có một bác tầm hơn 50 tuổi xuống xe. Điểm dừng lại cách chỗ bác muốn đến vài cây số. Một cô gái ngồi gần đó, giọng Bắc, nhanh nhẹn, liền hỏi thăm rồi đề nghị đặt Grab giúp bác. Cô mượn điện thoại, nhắn cho tài xế ngay trên xe. Bác xuống được vài chục mét thì cô lại chủ động gọi dặn: “Bác đứng nguyên chỗ lúc nãy nhé, tài xế tới là họ nhìn thấy ngay. Bác nhớ để ý điện thoại.” Xong xuôi, cô không quên nói một câu chào phổ thông mà êm tai: Cháu chào bác.

Câu chuyện thứ hai xảy ra vài giờ sau, khi tôi đã lên máy bay. Chuyến bay này tôi cố tình chọn ghế cuối cùng. Đúng như dự đoán, cả ba ghế bên cạnh đều trống nên tôi ngồi một mình. Đối diện tôi cũng có một cô gái như vậy, có vẻ là người Trung Quốc, mặt sáng, nét đặc trưng. Một lúc sau, tôi thấy cô đi lên vài hàng ghế phía trước và nói chuyện với một ông người phương Tây mà tôi đã để ý lúc xếp hàng. Ông rất cao, chắc phải hơn 1m9, vóc người lớn đến mức gần như chiếm hai ghế. Cô đề nghị đổi chỗ cho ông. Lúc đầu tôi không hiểu, sau mới rõ: cô ấy thấy ông quá bất tiện nên chủ động nhường chỗ rộng hơn.

Những việc cô ấy làm đều rất bình thường. Không làm cũng chẳng ai trách. Nhưng lâu rồi tôi mới để ý xung quanh đủ để nhìn thấy những điều nhỏ như vậy.

Tôi tự hỏi: nếu tôi bớt nghĩ ngợi, sống đúng với khoảnh khắc trước mắt, liệu tôi có kịp nhận ra sự bất tiện của người khác để chủ động giúp họ không?

Học làm người tử tế bắt đầu từ việc sống chánh niệm, hiện diện thật sự với những gì đang diễn ra.

Leave a comment