Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

Xóm tôi

Xung quanh tôi, có những mối quan hệ – chú sáu, cô bảy, chị hai, ông tư…. Ở bất cứ xóm nào cũng có những người như vậy, mà càng lớn, tôi lại càng thấy… họ làm nên phần ký ức không thể tách rời trong tôi.

Có mấy cô, lúc nào cũng cười, sản sản. Cười khi vui, cười cả lúc buồn. Cười như một thói quen để giấu đi thứ gì đó không nói thành lời.
Có người thì nhỏ mọn đến buồn cười – con gà, con chó nhà ai chạy ngang, lỡ ăn miếng gì là la làng cả xóm.
Có người lúc nào cũng “giữ phần” — đám giỗ là tay xách nách mang: phần cho con gái, phần cho chồng, phần cho người không tới. Kiểu gì cũng gom cho bằng hết.
Có ông chú, bình thường thì hiền lành vui tính, giúp ai cũng tận tình… nhưng chỉ cần sỉn một chút là nổi máu chửi cha, đánh mẹ, phá tan cả cái hình ảnh vừa tử tế của buổi sáng.
Ngược lại, có người cả ngày lầm lì chẳng nói, nhưng cứ sỉn vào là thưa gửi ngọt như mía lùi. Lúc đó lại thấy thương.

Tôi ngồi nghĩ – những cá thể kỳ lạ, đối lập, tử tế – ích kỷ – chân chất – khó ưa… ấy đã tạo nên cái xóm này. Và cũng đã góp phần tạo nên tôi.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại để cho mình trôi đi khỏi cái phiên bản ấy.

Tôi đã từng biết sống tử tế.
Từng biết nhẫn nại, biết nghĩ trước nghĩ sau.
Từng có niềm tin vào bản thân và cuộc đời này.

Rồi lúc nào đó – trong guồng quay, trong mỏi mệt, trong bao lần “thôi kệ”…
Tâm hồn tôi rút đi lúc nào không hay. Cảm xúc cũng chẳng còn ở lại.
Tôi vẫn sống – vẫn cười, vẫn nói, vẫn làm – nhưng là một cái vỏ. Một thân xác biết phản xạ, chứ không phải một con người đang cảm nhận.

Giờ đây tôi đang tìm đường quay lại.
Không phải quay về quá khứ.
Mà là tìm lại chính mình – người từng tử tế, từng yêu đời, từng kỷ luật và nỗ lực để sống tốt trong một cái xóm đầy đủ sắc màu như vậy.

Leave a comment