Dạo gần đây tôi trở thành người không viết lắng nghe….

Dạo gần đây, tôi nhận ra một điều không dễ thừa nhận: tôi là người dễ mất tập trung khi nghe người khác nói. Tệ hơn, có lúc tôi chen ngang câu chuyện của họ bằng những suy nghĩ hoặc trải nghiệm của chính mình.
Đây không phải là điều tôi tự hào. Tôi viết những dòng này như một cách để đối diện với bản thân, và gửi lời xin lỗi chân thành đến những ai từng cảm thấy tổn thương vì tôi đã không lắng nghe họ một cách trọn vẹn.
Có lẽ vì tôi quá nôn nóng muốn chia sẻ, hoặc tâm trí tôi luôn “nhảy số” sang chuyện khác trước khi người kia kịp kết thúc câu. Tôi cứ nghĩ việc kể chuyện của mình là đang đồng cảm, nhưng sự thật là tôi đã giành mất ánh sáng của họ.
Tôi nhận ra sự im lặng để lắng nghe là một loại thấu hiểu sâu sắc. Và khi tôi chen ngang, không chỉ là cắt ngang lời nói, mà là cắt ngang cả cảm xúc của người đang chia sẻ.
Nếu bạn là một trong những người từng cảm thấy không được lắng nghe khi nói chuyện với tôi. Tôi xin lỗi.
Từ hôm nay, tôi muốn học lại cách lắng nghe. Không phải để đáp lại, mà để hiểu. Không phải để kể chuyện của mình, mà để người khác được là trung tâm.
Cảm ơn vì đã từng nói chuyện với tôi, dù tôi chưa phải là người biết lắng nghe trọn vẹn.
Tôi không muốn mình mất đi bất kỳ mối quan hệ nào vì điều này.

Leave a comment