
Ngay lúc này, tôi đang ngồi trong viện.
Thời gian qua, tôi quen cách né tránh nỗi đau.
Việc gì nhẹ nhàng, dễ chịu thì tôi chọn trước.
Còn những điều rối ren, tôi để đó — chất chồng.
Nhưng có lẽ… đã đến lúc sống thực tế hơn một chút.
Đối diện với mớ hỗn độn bên trong mình, gỡ từng nút thắt, dọn dẹp từng ngóc ngách.
Để dành chỗ cho những điều mới mẻ, lành lặn sắp tới.
Ngoài trời đang mưa. Mát.
Và tôi thấy biết ơn:
Dù có khổ đau, mình vẫn đang ngồi trong một nơi đủ ấm.
Cám ơn.

Leave a comment