Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

Mầm non

Hôm nay tôi nhìn chậu cây mình trồng, chậu cây nhỏ, nằm ở cửa ra vào. Tôi chăm nó khá đơn giản. Tôi chỉ… tưới mỗi ngày, đứng nhìn vài phút.
Không nói gì cả.
Nhìn từng chiếc lá úa đi.
Nhìn mầm xanh mới mọc lên – đôi khi lại bị héo mất khi chưa kịp lớn.

Viết cho một người bạn gặp vài lần.

Bạn kể tôi nghe một chút, cũng không hẳn là quá mệt mỏi.
Nhưng không hiểu sao… tôi vẫn cảm thấy có gì đó trong ánh mắt, sau từng lần gặp — như thể có điều gì đang âm thầm rút năng lượng trong bạn.
Tôi không chắc. Có thể là tôi nhìn sai. Có thể là trực giác tôi nhạy quá.

Tôi cảm thấy bạn không đầy năng lượng như chính mình của ngày đầu tiên gặp.
Cái cách bạn cười, nghe, trò chuyện… vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng dường như có gì đó đang dần cạn bên trong.

Nếu bạn tình cờ đọc được những dòng này,
Tôi chỉ muốn nói:

Bạn đang héo đi – dù bạn vẫn cố tươi.
Bạn xứng đáng được buông bỏ những phiền muộn không còn là của bạn nữa.
Và… dù không thể tưới mát tâm hồn bạn mỗi ngày như chậu cây kia –
thì vẫn có ai đó đang lặng lẽ dõi theo, mong một ngày bạn thực sự trở lại là chính mình.

Chậu cây tôi hôm nay vừa nhú một chiếc lá non.

Tôi không chắc ngày mai nó sẽ ra sao.

Nhưng tôi vẫn sẽ tưới.

Vì ai đó cần được sống lại – cả cây… lẫn người.

Leave a comment