Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

CẢM ƠN

Mỗi lần nghe bài “MỘT ĐỜI NGƯỜI MỘT RỪNG CÂY ” tôi thường nghĩ đến cánh rừng thông. Những cái cây, những con người.

“Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai?”

Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ. Nhưng có những đoạn đời, khi gió quật qua, tôi mới biết…..

Có lẽ mỗi người đều là một cái cây – lớn lên, trầy xước, ngả nghiêng, rồi lại vươn thẳng lên bầu trời bằng chút sức lực còn sót lại.

Và đôi khi, giữa khu rừng đang hồi sinh ấy, một cơn gió lạ đi ngang, chạm vào tán lá — rất khẽ, rất dịu dàng.

Tôi không gọi tên cơn gió ấy. Tôi chỉ biết… từ khi cơn gió đến, tôi thấy lòng mình đỡ chật chội hơn.

Có những kết nối đến rất khẽ, như cơn gió nhẹ thoảng qua trong những ngày lòng mình còn nhiều mây. Tôi không rõ mối liên hệ này giữa tôi và bạn là gì. Không tên gọi. Không ranh giới. Chỉ đơn giản là mỗi tối, tôi và bạn vẫn trò chuyện, dù có khi chẳng nói điều gì sâu xa. Chỉ là một sự hiện diện đều đặn – đủ để khiến tôi thấy lòng mình dịu lại.

Tôi không xem bạn là cứu tinh. Tôi không mong bạn lấp đầy khoảng trống nào đó trong tôi. Nhưng sự có mặt của bạn, một cách nào đó, khiến tôi cảm thấy dễ thở hơn sau những ngày u ám.

Tôi biết bản thân mình chưa thật sự ổn. Nhưng tôi đang sống chậm lại, quan sát chính mình, và biết ơn vì vẫn còn điều gì đó khiến tôi muốn thức dậy mỗi sáng, và mỉm cười vào mỗi đêm. Bạn là một phần trong điều đó.

Tôi không mong mọi thứ sẽ đi đến đâu. Tôi chỉ hy vọng, dù sau này chúng ta còn nói chuyện hay không, thì bạn cũng sẽ nhớ rằng – đã từng có một người, trong những ngày rất bình thường, thật lòng trân trọng sự hiện diện của bạn.

Cám ơn bạn.

Leave a comment