Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

Thảnh thơi

Có những ngày, mọi thứ cùng lúc ập đến.

Ba tôi bệnh nặng. Ông nhập viện liên tục, sức khỏe yếu dần sau mỗi lần nội soi, mỗi đợt điều trị không thành. Tôi đã từng hy vọng rồi thất vọng, từng cố níu rồi buông. Và rồi một ngày, tôi chọn lắng nghe ông – không ép ông điều trị nữa, không kéo ông theo ý mình. Tôi không biết đó có phải là lựa chọn đúng không, nhưng ít nhất, tôi chọn tình thương thay vì sự kiểm soát.

Mẹ tôi già yếu, nhưng vẫn gắng gượng bên ba. Bà không than vãn, không rên rỉ. Lúc nào cũng cố tỏ ra vui vẻ để tôi không phải bận lòng. Nhưng tôi biết bà mệt. Tôi nhìn thấy trong ánh mắt bà – tình thương lặng lẽ mà kiên cường. Và tôi hiểu, có những nỗi đau chỉ có thể đồng hành, không thể gánh thay.

Tôi còn có công việc – nhiều và áp lực. Tôi còn có một cuộc hôn nhân đã kết thúc, nhưng dư âm thì vẫn ở lại. Tôi từng tự trách mình – rằng tôi lo cho công việc, đam mê câu cá, thể thao… mà không chăm sóc được cho cha mẹ. Tôi từng nghĩ mình tệ.

Nhưng rồi, tôi bắt đầu học cách buông bỏ.



Tôi buông những kỳ vọng hoàn hảo rằng mình phải gánh hết mọi thứ.
Tôi buông những trách móc, dằn vặt vì quá khứ đã không như ý.
Tôi buông cả sự chống cự với cảm xúc – để cho phép mình buồn, khóc, nhớ, và rồi… bước tiếp.

Và lạ thay, khi tôi chấp nhận mình không mạnh mẽ như tưởng, tôi lại thấy bình yên hơn.
Khi tôi ngừng cố làm mọi thứ đúng, tôi lại sống đúng hơn với chính mình.



Giữa những biến cố, tôi không còn là người chỉ biết chịu đựng.
Tôi là người đang sống, đang cảm, và đang trưởng thành.

Nếu bạn đang ở trong một hoàn cảnh giống tôi – giữa những lựa chọn, những mất mát, những điều dang dở… hãy nhớ rằng:
Bạn không cần phải thắng tất cả. Chỉ cần đủ vững để không đánh mất chính mình.

Chúng ta không phải là siêu nhân. Chúng ta chỉ là con người – và như thế là đủ.

Leave a comment