Một lý cảm xúc mạnh, một đêm vắng

Tôi đang nằm đây, một mình, trong căn phòng yên tĩnh. Nhưng từ đâu đó vọng lại tiếng karaoke xa xa – một giọng hát không trọn vẹn, không đúng nhạc, nhưng đủ để gợi nỗi lòng.
“Những kỷ niệm giấu yêu…
Tình yêu ta trao nhau, cách xa đến muôn đời…”
Tôi không rõ vì sao bài hát ấy lại vang lên đúng lúc này. Có lẽ vũ trụ cũng muốn nhắc tôi rằng, có những tình yêu đẹp – nhưng không thể giữ lại. Có những cảm xúc đã từng nồng nàn – nhưng rồi chỉ còn lại trong ký ức.
Hôm nay, tôi thấy lòng mệt. Không phải vì ai làm gì sai… mà vì cảm xúc trong tôi cứ rối lên khi gặp người cũ.
Khi không gặp, tôi nhớ. Nhớ những điều đẹp đã từng. Nhớ ánh mắt, giọng nói, sự gần gũi ngày xưa.
Nhưng khi gặp lại… mọi thứ như gương vỡ – người đó vẫn ở đó, nhưng không còn là người từng gắn bó nữa.
Và điều đau nhất không phải là sự xa cách, mà là ánh mắt dửng dưng như chưa từng có gì.
Tôi thấy mình yếu đuối. Nhưng cũng thấy… mình đang cố gắng rất nhiều.
Nên hôm nay, tôi chọn tránh mặt – không phải vì ghét, mà vì muốn giữ lại điều tốt đẹp trong lòng. Tôi không muốn sự buồn bã này lặp lại mỗi lần vô tình chạm mặt. Tôi muốn cho chính mình một khoảng lặng – để chữa lành.
Không phải ai cũng hiểu mình, và không cần phải giải thích quá nhiều. Chỉ cần mình hiểu mình đang làm điều đúng: bảo vệ trái tim, và giữ cho bản thân không bị cuốn vào những cảm xúc đã cũ.
Ngày mai rồi sẽ khác.

Leave a comment