
Hôm nay trên đường chở Con gái về, đi ngang qua một căn nhà cũ có hàng rào gia cố bằng tấm trải simili.
Con gái chỉ vào nhà đó và hỏi:
– Ba ơi, đó có phải nhà nghèo không?
Tôi hỏi lại con:
– Sao con lại nghĩ vậy?
Bé đáp:
– Vì con thấy họ làm nhà bằng giấy.
Chắc bé đang ám chỉ mấy tấm simili. Tôi cười và nói:
– Mình đâu biết bên trong thế nào con nhỉ? Có thể nhà họ chưa kiên cố, nhưng bên trong lại giàu tình yêu, giàu tiếng cười… Con có thích vui không?
Con gái gật đầu:
– Có chứ! Nhưng con thích giàu kiểu có nhiều tiền bạc mà vẫn vui nữa.
Tôi bật cười:
– Ờ, ba cũng thích thế.
Giàu có thật sự là gì? Là sở hữu nhiều tiền bạc, nhà cao cửa rộng? Hay là có một tổ ấm đầy ắp tiếng cười? Có lẽ, hạnh phúc trọn vẹn nhất là khi ta không phải chọn một trong hai.
Với con, giàu có vẫn đơn giản là vừa có tiền bạc, vừa có niềm vui. Còn với tôi, có lẽ giàu có chính là được nghe con hồn nhiên nói về điều đó trên mỗi chuyến xe về nhà.

Leave a comment