Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

HẠNH PHÚC thật sự ?

Có hai người cùng đi trên một con đường.

  • Người thứ nhất tin rằng hạnh phúc là có một gia đình êm ấm, một ngôi nhà, những bữa cơm quây quần bên nhau.
  • Người thứ hai tin rằng hạnh phúc là sự tự do, là được sống thật với chính mình, không bị ràng buộc bởi những điều mà người khác áp đặt.

Họ từng đi chung một đoạn đường, từng nắm tay nhau và nghĩ rằng họ sẽ mãi mãi cùng nhau đi đến cuối con đường đó. Nhưng rồi, từng ngày trôi qua, họ bắt đầu nhận ra mỗi người nhìn về một hướng khác nhau.

Người thứ nhất muốn dừng lại, xây một mái nhà, giữ lấy điều mà anh ta cho là “hạnh phúc thực sự”.
Người thứ hai muốn tiếp tục đi, tìm kiếm những điều mới, sống cuộc đời mà cô ấy thực sự khao khát.

Họ bắt đầu mâu thuẫn. Không phải vì họ không yêu nhau, mà vì họ không còn chung một định nghĩa về hạnh phúc.

Người thứ nhất cố gắng giữ người còn lại ở lại.
Người thứ hai cố gắng bước đi, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn.

Câu hỏi đặt ra là:

  • Nếu người thứ nhất cứng rắn hơn, dùng mọi cách để giữ, liệu đó có còn là hạnh phúc?
  • Nếu người thứ hai ở lại chỉ vì áp lực, vì những gì người khác mong muốn, liệu cô ấy có thật sự cảm thấy hạnh phúc?

Và nếu hai người miễn cưỡng ở bên nhau, nhưng mỗi ngày đều mang trong lòng sự gò bó, liệu đó có phải là hạnh phúc thực sự mà người thứ nhất vẫn đang cố bảo vệ?

Nếu một người phụ nữ dũng cảm thừa nhận không còn yêu, người ta nói cô ấy “đánh mất hạnh phúc” ?

Nếu một người đàn ông không giữ vợ ở lại, người ta nói anh ta “không biết cố gắng vì gia đình” ?

Nhưng không ai thực sự hỏi: Những người trong cuộc có thực sự cảm thấy hạnh phúc không?

Leave a comment