
Ở một vùng nọ, có một con sông đầy cá sấu. Trên sông chỉ có một chiếc cầu nhỏ, là con đường duy nhất nối hai bờ. Trên hai bờ sông ấy, có một đôi tình nhân, mỗi ngày đều tìm cách gặp nhau.
Một ngày nọ, nước lũ tràn về làm sập cây cầu. Cô gái, nhớ thương người yêu, chạy khắp nơi tìm cách qua sông nhưng không ai giúp. Cuối cùng, một chàng trai tên Fan đồng ý giúp cô, với điều kiện cô phải ngủ với anh ta một đêm. Không còn lựa chọn nào khác, cô gái suy nghĩ suốt tám ngày, cuối cùng chấp nhận điều kiện đó để qua sông gặp người yêu.
Khi biết được cách cô gái đã qua sông, chàng trai nổi giận, tát cô và ném cô xuống chiếc thuyền của Fan. Thấy vậy, Fan lên bờ, đánh chàng trai một trận vì đã làm tổn thương cô gái.
Câu hỏi đặt ra: Trong câu chuyện này, ai là người đáng khâm phục nhất? Ai là người đáng trách nhất?
Cảm nhận trung lập khi nhìn nhận câu chuyện này. Mỗi nhân vật đều có lý lẽ riêng, và hành động của họ đều xuất phát từ hoàn cảnh cụ thể. Cô gái đã hy sinh tất cả để giữ gìn tình yêu, nhưng liệu sự đánh đổi đó có xứng đáng? Fan thể hiện sự thẳng thắn và chủ động trong mọi quyết định, nhưng hành vi của anh có phần vượt qua ranh giới đạo đức. Còn chàng trai, tuy giữ vững lòng tự tôn, nhưng liệu anh có quá ích kỷ khi không cố gắng tìm cách giúp đỡ người yêu của mình?
Câu chuyện này cũng khiến suy nghĩ rằng, đôi khi để đạt được một mục tiêu hay kết quả, con người có thể phải đưa ra những quyết định làm trái với chuẩn mực đạo đức thông thường. Đó là lúc giá trị cá nhân, cảm xúc, và hoàn cảnh đan xen nhau, khiến ranh giới giữa “đúng” và “sai” trở nên mơ hồ.
Tôi không đứng về phía ai trong câu chuyện này, bởi không ai hoàn toàn đúng hay sai. Điều quan trọng là hiểu rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và đôi khi điều cần nhất không phải là phán xét, mà là sự thấu hiểu.

Leave a comment