
Có những người khi yêu, họ yêu bằng tất cả trái tim, bằng mọi điều tốt đẹp nhất mà họ có. Nhưng chính sự hết lòng ấy đôi khi lại khiến họ quên mất một điều quan trọng: bản thân họ cũng cần được yêu thương và trân trọng. Họ lao vào tình yêu như con thiêu thân, nghĩ rằng chỉ cần hết lòng, chỉ cần hy sinh, mọi thứ sẽ mãi mãi vẹn nguyên. Họ bỏ quên những giấc mơ của riêng mình, bỏ quên việc chăm sóc chính mình, và dần dần, tình yêu vốn từng là niềm hạnh phúc nay trở thành thói quen, sự gắn bó hời hợt, một nghĩa vụ không lời. Rồi một ngày, họ chợt nhận ra, người từng yêu họ đã không còn ở đó nữa, còn bản thân họ cũng đã biến thành một cái bóng lặng lẽ, mệt mỏi và trống rỗng.
Thời gian trôi qua hơn chục năm. Họ quay đầu nhìn lại và chỉ thấy một con đường phủ đầy tiếc nuối. Họ tự hỏi: “Tại sao mình lại để mọi thứ tàn lụi thế này? Tại sao mình lại sống vô tâm với chính mình và với người mình yêu thương đến vậy?”. Nhưng thời gian không bao giờ quay lại. Những năm tháng đã qua chỉ còn là ký ức, còn những giọt nước mắt rơi xuống giờ đây cũng chẳng thể thay đổi điều gì. Họ mất tình yêu, mất người đồng hành, và mất cả chính bản thân mình trong hành trình dài của những thói quen vô tâm.
Giờ đây, giữa những đêm dài cô đơn, họ chỉ biết ôm lấy những kỷ niệm, những khoảnh khắc đẹp từng có, như một kẻ lạc đường tìm lại chút ánh sáng từ quá khứ. Họ khóc, khóc thật nhiều, không chỉ cho tình yêu đã mất mà còn cho chính mình, cho con người mạnh mẽ, vui tươi mà họ từng là. Nhưng rồi họ hiểu rằng, dù có tiếc nuối thế nào đi nữa, những gì đã qua không thể níu lại. Điều duy nhất họ có thể làm là học cách yêu thương chính mình, đứng dậy từ những đổ vỡ, để dù con đường phía trước có còn ai đồng hành hay không, họ cũng sẽ không bao giờ đánh mất chính mình thêm một lần nào nữa.
Xin lỗi em. Cám ơn em
There are those who love with their whole heart, pouring out everything good they have into the relationship. But in doing so, they sometimes forget something crucial: they, too, need to be loved and cherished. They dive into love like a moth to a flame, believing that as long as they give their all and sacrifice enough, everything will remain perfect forever. They abandon their own dreams, neglect self-care, and gradually, the love that once brought them happiness turns into a mere routine, a superficial bond, an unspoken obligation. Then one day, they suddenly realize the person who once loved them is no longer there, and they themselves have become a shadow—silent, exhausted, and empty.
Over the span of more than ten years, they look back and see only a road paved with regrets. They ask themselves, “Why did I let everything fall apart like this? Why did I live so carelessly toward myself and the one I loved so much?” But time never turns back. The years that have passed are now only memories, and the tears they shed now cannot change a thing. They’ve lost their love, their companion, and even their own sense of self in the long journey of thoughtless habits.
Now, in the midst of lonely nights, they cling to the remnants of the past—the beautiful moments they once had—like a lost soul searching for a glimmer of light in the darkness. They cry, cry endlessly, not only for the love that’s gone but also for themselves, for the vibrant, strong person they used to be. Yet they come to realize that no matter how deep their regrets run, the past cannot be reclaimed. The only thing they can do now is learn to love themselves, rise from the ruins, and ensure that, no matter what lies ahead—whether they find someone to walk with them or not—they will never lose themselves again.

Leave a comment