
Cuộc sống đôi khi đưa ta vào những ngã rẽ mà chính mình cũng không thể ngờ. Đã từng có những lúc câu cá là niềm vui, là đam mê, là nơi tôi tìm thấy sự bình yên giữa những bộn bề. Cầm cần câu, nhìn mặt nước tĩnh lặng, như thể mọi muộn phiền đều tan biến.
Nhưng rồi, sau những sóng gió, tôi nhận ra bản thân đã không còn cùng một cảm xúc khi cầm cần câu nữa. Những điều đã từng khiến tôi say mê giờ đây lại trở nên xa lạ. Có lẽ là lúc để buông bỏ, để mở lòng đón nhận những điều mới mẻ, những niềm vui khác trong cuộc sống.
Tạm biệt đam mê, một phần của mình trong quãng đường vừa qua. Biết đâu một ngày nào đó, khi lòng đã bình yên hơn, ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn vì những ngày tháng đẹp đẽ, vì đã từng là bến đỗ bình yên của tôi.
____
Sometimes life leads us to unexpected turns. There were times when fishing was my passion, my joy, the place where I found peace amidst the chaos. Holding the fishing rod, watching the calm water – it felt like all worries would just fade away.
But after going through some storms, I realized I no longer felt the same when I picked up the rod. What once filled me with excitement now feels distant. Perhaps it’s time to let go, to open my heart to new things, new joys in life.
Goodbye, my passion, a part of me in the journey I’ve just passed. Who knows, maybe one day, when my heart is at peace again, we’ll meet once more. Thank you for the beautiful days, for being my safe haven.

Leave a comment