
Đạt được ước mơ trở thành một người du mục kỹ thuật số, điều mà trước đây tôi luôn khao khát, đáng lẽ sẽ mang lại sự tự do và hạnh phúc. Tuy nhiên, khi đã sống trong giấc mơ đó, tôi nhận ra một cảm giác cô đơn sâu sắc mà tôi chưa từng ngờ tới. Khi bạn di chuyển từ nơi này đến nơi khác, không bị ràng buộc bởi văn phòng hay địa điểm cố định, có lúc tôi thấy mình đang mất dần kết nối với những điều thực sự quan trọng trong cuộc sống: gia đình, người thân yêu.
Trong không gian rộng lớn của thế giới, tôi lại thấy trống vắng khi không có ai chờ đợi tôi trở về. Công việc du mục cho phép tôi tự do, nhưng cũng tước đi sự gắn kết gần gũi và cảm giác ấm áp khi ở cạnh những người thân yêu. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, sự thành công và tự do ngoài xã hội không thể lấp đầy nỗi cô đơn khi trái tim không còn điểm tựa từ gia đình.
—
Achieving the dream of becoming a digital nomad, something I had always longed for, should have brought freedom and happiness. Yet, living that dream, I find myself confronted with a deep sense of loneliness I never expected. As I move from place to place, unbound by an office or a fixed location, I realize I’m slowly losing touch with what truly matters in life: family, loved ones.
In the vast expanse of the world, I feel an emptiness when there’s no one waiting for me to come home. The nomadic work lifestyle offers freedom, but it also takes away the close bonds and warmth of being with those you care about. In the end, I’ve come to understand that success and freedom in the outside world can’t fill the void of loneliness when the heart no longer has its anchor in family.

Leave a comment