Vinh

I am a fish, destined to roam the open waters in boundless freedom.

Cái bóng

Thời gian này tôi không nhìn ra tôi.

Cái bóng dài, lạnh lẽo in xuống con dốc, dường như còn sắc nét hơn cả tôi.

Tôi cảm thấy lạc lõng, cảm thấy mình mờ nhạc giữ cuộc đời này.

Mối quan hệ giữ tôi với người thương giống như thứ ánh sáng trong bức ảnh này, nó yếu ớt rọi lên mặt đường. Tôi không biết rồi tôi có vượt qua không, hay cuối cùng bị nhấn chìm bởi khoảng tối ngày càng lớn dần.

Những thứ khác, những cột trụ trong hình, như những áp lực tôi đang gánh. Nó vô tri, nhưng nó cứng nhắc, nó chặn lối đi của chính tôi.

Có lẽ, tôi đã bắt đầu mờ nhạt trong cuộc sống của chính mình. Mờ nhạt trong ánh nhìn của người khác, mờ nhạt trong chính suy nghĩ của bản thân. Đôi khi, tôi tự hỏi, liệu mình đang sống hay chỉ đơn thuần tồn tại, như một cái bóng không thể chạm vào, không thể cảm nhận được.

Nhưng cái bóng, dù mờ nhạt, vẫn là minh chứng cho ánh sáng đang chiếu vào. Và tôi tin, chỉ cần còn ánh sáng, dù chỉ là một tia le lói, tôi vẫn có thể tìm thấy con đường của mình, vẫn có thể vươn lên từ sự mờ nhạt này để tìm lại bản thân mình.

Có thể lúc này tôi đang đứng trong vùng tối, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ mãi mãi ở đó. Tôi sẽ tiếp tục bước đi, không phải để tìm ánh sáng, mà để chính mình trở thành ánh sáng, dù có mờ nhạt, vẫn sẽ đủ để soi lối con đường phía trước.


These days, I can’t recognize myself.

The long, cold shadow cast down the slope seems sharper than my own self. I feel lost, feeling like I’m fading away in this life.

The relationship between me and the one I love is like the light in this photo—it weakly shines upon the ground. I don’t know if I will be able to get through this, or if I will ultimately be swallowed by the ever-growing darkness.

The other things, the pillars in the picture, are like the pressures I bear. They are lifeless, but they are rigid, blocking my path.

Perhaps I have started to fade away in my own life. Fading in the eyes of others, fading in my own thoughts. Sometimes I wonder, am I really living or merely existing, like a shadow that cannot be touched, cannot be felt?

But the shadow, even if it’s faint, is still proof that light is shining upon it. And I believe, as long as there’s light, even just a flicker, I can still find my way, I can still rise from this fading existence to rediscover myself.

Maybe right now I am standing in the shadows, but that doesn’t mean I’ll be there forever. I will keep moving forward, not to find the light, but to become the light myself, even if faint, it will be enough to illuminate the path ahead.

Leave a comment